Khó khăn thầm kín của người vợ tuổi trung niên khi nguội lạnh ham muốn
Bước vào ngưỡng tuổi 40, tôi đối mặt với một áp lực vô hình nhưng vô cùng đè nặng: Sự e ngại và trốn tránh mỗi khi nghĩ đến chuyện chăn gối cùng người bạn đời. Không biết có người phụ nữ nào cùng hoàn cảnh đang trải qua nỗi niềm này giống tôi hay không?
Lập gia đình từ khi còn khá trẻ, tổ ấm của chúng tôi hiện đã có quả ngọt đầu tiên khi con lớn bước chân vào giảng đường đại học. Cuộc sống tuy chẳng giàu sang, phú quý nhưng đổi lại có nơi ăn chốn ở ổn định, các con chăm ngoan và gia đình luôn hòa thuận, êm ấm. Thế nhưng, đằng sau sự bình yên ấy, tôi lại đang phải trăn trở, lo âu về những góc khuất chưa thể dung hòa chốn phòng ngủ.
Có lẽ do thời kỳ sung mãn nhất của người phụ nữ đã trôi qua, ngọn lửa đam mê trong tôi đối với chuyện phòng quyến không còn nồng cháy như những năm tháng trước.
Hàng ngày, tôi dồn hết tâm sức vào việc quản lý một tiệm kinh doanh nhỏ. Sự bận rộn từ công việc ban ngày nối tiếp bằng việc nội trợ, bếp núc, cho đến những giờ phút căng thẳng cân đối sổ sách, tiền nong vào buổi tối khiến đầu óc tôi lúc nào cũng trong trạng thái quá tải. Khi đêm buông xuống, ước muốn duy nhất của tôi là được ngả lưng yên tĩnh và chìm vào giấc ngủ trọn vẹn tới bình minh.
Mặc dù vậy, tôi vẫn luôn ý thức được vai trò làm vợ và trách nhiệm đáp ứng nhu cầu của người bạn đời. Tuy nhiên, tôi tự thấy ở giai đoạn tuổi tác này, tần suất chỉ khoảng 1 đến 2 lần mỗi tháng đã là quá đủ.
Ngược lại hoàn toàn với vợ, người đàn ông của tôi vẫn tràn trề sinh lực như thuở đôi mươi. Anh luôn khẳng định rằng việc duy trì lửa yêu và sự gắn kết thể xác là sợi dây cốt lõi giữ gìn hạnh phúc gia đình. Thời gian đầu, tôi thầm biết ơn vì điều đó chứng tỏ anh vẫn rất quan tâm và yêu chiều vợ. Dẫu vậy, áp lực tâm lý ngày một lớn khiến tôi chỉ muốn tìm cách lảng tránh.
Những nỗ lực đổi mới bất thành và nỗi tự ti của người vợ
Nhằm tìm kiếm sự đổi thay, anh học hỏi các phương pháp trên mạng để cải thiện đời sống vợ chồng. Có những buổi trưa, anh chủ động nhắn tin giục tôi tạm gác công chuyện ở tiệm kinh doanh vài giờ đồng hồ để hai vợ chồng đi ăn hàng và có không gian riêng bên nhau. Đáp lại sự nhiệt tình ấy, tôi chỉ biết cười trừ và khước từ bởi tâm trí vẫn bị bủa vây bởi vô số việc chưa hoàn thành.
Trong một dịp khác, anh đem về tặng tôi mấy bộ váy ngủ với thiết kế vô cùng quyến rũ. Anh hào hứng gợi ý: "Em mặc thử xem, chắc đẹp lắm".
Đón nhận món quà từ tay chồng, cảm giác ngượng ngùng, bối rối trong tôi lại lấn át hoàn toàn niềm vui sướng. Khoác lên mình bộ trang phục ấy trước tấm gương, tôi chỉ thấy hiện ra một vóc dáng đã hằn in vết dấu thời gian với vòng hai thô kệch và làn da bụng chùng nhão. Trào dâng nỗi tự ti, tôi âm thầm cất món đồ ấy sâu vào góc tủ.

Tôi nghĩ mình không thể mặn nồng như thời trẻ (Ảnh minh họa: Pinterest).
Bất chấp những cái lắc đầu, người bạn đời của tôi vẫn kiên trì tìm cơ hội. Anh lên kế hoạch cho một ngày đặc biệt hoàn toàn vắng bóng con cái, kéo dài từ ban mai cho tới tận đêm khuya. Để chuẩn bị chu đáo, anh đã gửi hai con sang gửi gắm ông bà nội từ trước nhằm tạo không gian riêng tư tuyệt đối cho hai người. Anh còn chu đáo chuẩn bị bữa tối lãng mạn cùng hoa tươi và gửi gắm lời mật ngọt: "Hôm nay chỉ có chúng ta thôi".
Đứng trước viễn cảnh ấy, đáng lẽ tôi phải cảm thấy hạnh phúc và xúc động. Trớ trêu thay, sự nhiệt huyết và kỳ vọng quá lớn từ anh lại trở thành một tảng đá đè nặng lên tâm lý của tôi.
Tôi cảm nhận được nỗi hụt hẫng hiện rõ trong ánh mắt của anh. Không ít lần anh hoài nghi và gặng hỏi liệu tôi có còn dành tình cảm cho anh nữa không. Sự thật là tôi vẫn yêu thương chồng sâu sắc, nhưng khao khát gần gũi xác thịt trong tôi dường như đã nguội lạnh đi rất nhiều. Bản thân tôi cũng băn khoăn không rõ sự sa sút này bắt nguồn từ quy luật tuổi tác, do sự suy giảm nội tiết tố hay do những lo toan cuộc sống đang khiến tinh thần tôi căng thẳng như dây đàn.
Gánh nặng kinh tế và khoảng cách vô hình trong hôn nhân
Nỗi niềm từ vai trò trụ cột gia đình
Có một góc khuất trong lòng mà tôi chưa bao giờ bộc bạch cùng anh. Kể từ thuở mới nên duyên vợ chồng cho tới nay, tôi luôn là người cáng đáng phần lớn nghĩa vụ tài chính trong nhà. Nhờ công việc ổn định, nguồn thu nhập của tôi vượt trội hơn hẳn so với người bạn đời.
Anh vẫn chăm chỉ làm việc và đều đặn đóng góp tiền của mỗi tháng, song khoản thu nhập đó chỉ chi trả được một phần nhỏ trong tổng chi phí sinh hoạt. Toàn bộ các khoản chi lớn như học phí của các con, tiền chi trả trả góp căn nhà cùng vô vàn khoản phí phát sinh hệ trọng khác hầu như đều đè nặng lên đôi vai tôi.
Áp lực đè nặng lên trách nhiệm làm vợ
Tôi chưa từng đem lòng oán trách người đàn ông của mình, bởi anh vốn dĩ rất hiền lành, chịu thương chịu khó và hết lòng vì tổ ấm. Anh cũng rất tích cực đỡ đần việc nhà, đảm nhận việc đưa đón các con và chu toàn hiếu nghĩa với cha mẹ hai bên. Thế nhưng, sâu thẳm trong tâm can, tôi không thể gạt bỏ được cảm giác mệt mỏi khi bản thân phải gồng gánh quá nhiều trách nhiệm cùng một lúc.
Có lẽ chính sự kiệt sức ấy đã biến mỗi lời đề nghị chăn gối từ chồng trở thành một nghĩa vụ, một đầu việc mà tôi bắt buộc phải hoàn thành. Thời gian gần đây, tôi cay đắng nhận ra sợi dây liên kết giữa hai vợ chồng đang dần xuất hiện những vết rạn nứt vô hình.
Bước sang giai đoạn này của cuộc đời, tôi thực sự hoang mang không biết bản thân đã chu toàn bổn phận hay chưa? Tôi nên ứng xử thế nào cho vẹn cả đôi đường? Rất mong nhận được những lời sẻ chia và tháo gỡ từ mọi người!
Chân thành cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian lắng nghe và đồng cảm với tâm sự này. Hy vọng các bạn sẽ tiếp tục tìm thấy những góc nhìn hữu ích và những câu chuyện sẻ chia sâu sắc trong các bài viết liên quan ngay phía dưới.
Ý kiến bạn đọc (0)