3 lý do khiến khả năng người ngoài hành tinh tới Trái Đất rất khó xảy ra
Dù vũ trụ có thể có vô số hành tinh phù hợp cho sự sống, nhiều nhà khoa học nhận định kịch bản người ngoài hành tinh đặt chân tới Trái Đất vẫn là điều rất khó thành hiện thực.
Các câu chuyện xoay quanh người ngoài hành tinh từ lâu đã có sức hút lớn trong văn hóa đại chúng. Sách, điện ảnh, truyền hình cùng những báo cáo về vật thể bay không xác định (UAP) thường khiến công chúng đặt câu hỏi liệu Trái Đất có từng được các nền văn minh ngoài hành tinh viếng thăm hay chưa.
Một số cuộc khảo sát ở Mỹ, Úc và nhiều nước khác cho thấy không ít người tin rằng người ngoài hành tinh đã từng xuất hiện, hoặc vẫn đang có mặt trên Trái Đất.
Dẫu vậy, đến hiện tại, cộng đồng khoa học chưa ghi nhận bằng chứng đáng tin cậy ủng hộ giả thuyết này. Trái lại, nhiều nghiên cứu cho thấy có ba trở ngại lớn khiến hành trình liên sao tới Trái Đất trở nên vô cùng khó khăn.
Khoảng cách vũ trụ quá mênh mông
Proxima Centauri là ngôi sao gần Mặt Trời nhất, cách Trái Đất khoảng 4,24 năm ánh sáng, tức hơn 40.000 tỷ km.

Hình minh họa các ngoại hành tinh quay quanh Proxima Centauri (Ảnh: Lorenzo Santinelli).
Một năm ánh sáng được hiểu là quãng đường ánh sáng đi được trong một năm, với tốc độ gần 300.000km/s.
Con số này cho thấy mức độ khắc nghiệt của việc di chuyển giữa các hệ sao. Với trình độ kỹ thuật hiện nay, nhân loại mới chỉ chạm tới một phần rất nhỏ so với vận tốc ánh sáng.
Parker Solar Probe, tàu thăm dò nhanh nhất do con người chế tạo, có thể đạt tốc độ gần 192km/s khi bay sát Mặt Trời. Tuy nhiên, mức này cũng chỉ tương đương khoảng 0,064% vận tốc ánh sáng.
Nếu một con tàu duy trì tốc độ như vậy trong suốt chuyến đi, nó vẫn cần tới hàng nghìn năm mới có thể tới Proxima Centauri.
Kể cả khi một nền văn minh đạt được công nghệ giúp di chuyển gần bằng vận tốc ánh sáng, họ vẫn không thể tránh khỏi các hệ quả từ thuyết tương đối hẹp.
Theo lý thuyết của nhà vật lý Albert Einstein, thời gian không diễn ra như nhau với mọi vật thể. Khi tốc độ tăng, thời gian đối với người ở trên tàu sẽ trôi chậm hơn so với người quan sát từ bên ngoài; hiện tượng này được gọi là giãn nở thời gian.
Một ví dụ thực tế là nghiên cứu song sinh nổi tiếng của NASA với phi hành gia Scott Kelly. Sau gần một năm làm nhiệm vụ trên Trạm Vũ trụ Quốc tế (ISS), đồng hồ sinh học của ông chậm đi một mức rất nhỏ so với người anh em sinh đôi ở Trái Đất, do ảnh hưởng của vận tốc và môi trường hấp dẫn khác nhau.

Mark Kelly (bên trái) cùng Scott Kelly trong nghiên cứu song sinh nổi tiếng do NASA thực hiện (Ảnh: NASA).
Với các chuyến bay liên sao kéo dài hàng chục hoặc hàng trăm năm ở tốc độ rất cao, tác động này có thể lớn hơn đáng kể.
Năng lượng cần thiết vượt xa năng lực công nghệ hiện nay
Theo thuyết tương đối hẹp, không vật thể nào có khối lượng nghỉ khác 0 có thể được gia tốc tới đúng vận tốc ánh sáng.
Khi tốc độ càng tiến sát vận tốc ánh sáng, lượng năng lượng cần có để tiếp tục tăng tốc sẽ tăng vọt. Vì thế, việc đưa một tàu vũ trụ lớn vượt qua khoảng cách liên sao trở thành bài toán năng lượng cực kỳ khó giải.
Ngoài ra, vùng không gian giữa các vì sao không phải là khoảng trống tuyệt đối. Nơi này vẫn có khí, bụi và những hạt mang năng lượng cao.
Ở tốc độ cực lớn, ngay cả các hạt vật chất rất nhỏ cũng có thể gây tổn hại nghiêm trọng cho tàu vũ trụ do va chạm hoặc bức xạ năng lượng cao. Điều này buộc con tàu phải có hệ thống bảo vệ phức tạp, đồng thời làm tăng yêu cầu về năng lượng và khối lượng.
Trong vật lý lý thuyết, từng có một số giả thuyết về cách di chuyển nhanh hơn ánh sáng, trong đó nổi bật là "động cơ Alcubierre" do nhà vật lý Miguel Alcubierre đưa ra năm 1994. Tuy nhiên, ý tưởng này hiện mới dừng ở mô hình toán học, dựa trên những điều kiện vật lý chưa được chứng minh là có thể tồn tại ngoài thực tế.

Bức ảnh từ sứ mệnh Apollo 17 vào tháng 12 năm 1972, thuộc bộ tư liệu lịch sử về vật thể bay không xác định (UAP) (Ảnh: NASA).
Cho tới nay, chưa có bằng chứng nào cho thấy con người hoặc bất cứ nền văn minh nào có thể thực hiện kiểu du hành như vậy.
Trái Đất có thể không phải môi trường thích hợp cho sinh vật ngoài hành tinh
Một quan niệm thường gặp là nếu người ngoài hành tinh tồn tại, họ có thể thích nghi với Trái Đất tương tự con người.
Tuy nhiên, khoa học hiện chưa có đủ cơ sở để khẳng định điều này.

Một góc nhỏ của Dải Ngân hà nhìn từ Công viên Quốc gia Canyonlands ở Utah, Mỹ (Ảnh: National Park Service).
Sự sống trên Trái Đất đã phát triển cùng hành tinh này trong hơn 3,5 tỷ năm. Khí quyển, nhiệt độ, áp suất, nước và các yếu tố hóa học đều tham gia định hình các dạng sống trên hành tinh chúng ta.
Chẳng hạn, oxy là thành phần không thể thiếu với con người và nhiều sinh vật đa bào. Nhưng xét về hóa học, oxy lại là chất oxy hóa mạnh. Với một dạng sống hình thành trong môi trường hoàn toàn khác, khí quyển giàu oxy của Trái Đất có thể không phải điều kiện thuận lợi để tồn tại.
Tương tự, trọng lực, bức xạ, nhiệt độ hoặc thành phần hóa học của khí quyển cũng có thể trở thành các rào cản đáng kể đối với sinh vật ngoài hành tinh.
Do đó, ngay cả khi các nền văn minh ngoài Trái Đất có thật, hiện chưa có căn cứ khoa học nào để mặc định rằng họ có thể sinh sống hoặc hoạt động dễ dàng trên Trái Đất mà không cần những hệ thống bảo vệ chuyên biệt.
Sự sống ngoài Trái Đất vẫn còn là vấn đề chưa có lời giải
Dù chưa tìm thấy bằng chứng cho thấy người ngoài hành tinh từng tới Trái Đất, đa số nhà thiên văn học vẫn không bác bỏ khả năng sự sống hiện diện ở nơi khác trong vũ trụ.
Đến nay, giới khoa học đã xác nhận hơn 5.900 ngoại hành tinh bên ngoài Hệ Mặt Trời. Nhiều công trình cho thấy phần lớn các ngôi sao trong Dải Ngân hà có thể có ít nhất một hành tinh quay quanh.
Riêng thiên hà của chúng ta đã có hàng trăm tỷ ngôi sao, đồng nghĩa số hành tinh tiềm năng là cực kỳ lớn.
Ngay trong Hệ Mặt Trời, một số thiên thể như Sao Hỏa, Europa (vệ tinh của Sao Mộc), Enceladus và Titan (vệ tinh của Sao Thổ) vẫn được xem là những mục tiêu hứa hẹn trong nỗ lực tìm dấu hiệu sự sống.
Từ thập niên 1960, các nhà khoa học đã tiến hành nhiều chương trình dùng kính thiên văn vô tuyến để dò tìm tín hiệu từ những nền văn minh ngoài Trái Đất. Các dự án tiêu biểu hiện nay gồm SETI và Breakthrough Listen.
Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại, vẫn chưa có bằng chứng đáng tin cậy nào chứng minh sự tồn tại của một nền văn minh ngoài hành tinh có thể liên lạc với con người.
Nói cách khác, khoa học chưa chứng minh được nhân loại là đơn độc trong vũ trụ, nhưng cũng chưa có bằng chứng cho thấy Trái Đất từng được người ngoài hành tinh ghé thăm.
Như nhận định nổi tiếng đăng trên tạp chí Nature năm 1959, khả năng tìm kiếm thành công có thể rất khó dự báo, nhưng nếu không bắt đầu tìm kiếm thì cơ hội phát hiện sẽ bằng không.
Cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết. Bạn có thể tiếp tục khám phá thêm các nội dung liên quan bên dưới để có góc nhìn rộng hơn về vũ trụ và hành trình tìm kiếm sự sống ngoài Trái Đất.
Ý kiến bạn đọc (0)