Năm 2019, chị Trúc Quỳnh cùng người chồng đặt chân đến Hy Lạp định cư theo diện visa đầu tư. Sau một năm sinh sống tại trung tâm thành phố Thessaloniki, gia đình quyết định chuyển ra vùng ngoại ô, mua lại một khu đất rộng 5.700 m2.
Vì điều kiện visa không cho phép đi làm thuê, hai vợ chồng chọn nghỉ hưu sớm khi vừa bước sang tuổi 50, đồng thời bắt đầu học tiếng Hy Lạp để chuẩn bị thi quốc tịch. Là gia đình người Việt duy nhất trong khu vực, họ tìm cách tái tạo không gian sống quen thuộc nhằm xoa dịu nỗi nhớ quê hương.

Gia đình chị Trúc Quỳnh ở khu vườn ngoại ô Thessaloniki, Hy Lạp. Ảnh Nhân vật cung cấp
Hành trình xây dựng khu vườn Việt trên đất Hy Lạp
Chồng chị đặc biệt về Hà Nội sắm cây ăn quả, hạt giống các loại rau rồi mang sang, kèm theo đó là toàn bộ hệ thống tưới nước tự động được lắp đặt bài bản.
Thoạt đầu, cả hai lầm tưởng khí hậu miền bắc Hy Lạp có nhiều điểm tương đồng với miền Bắc Việt Nam. Thực tế phũ phàng hơn — những đợt tuyết dày mùa đông khiến thanh long, bưởi Diễn, vải, nhãn, vú sữa và đủ loại rau gia vị như kinh giới, rau ngổ chết hàng loạt. "Nhìn khu vườn trống trơn, tôi mới hiểu không phải cây nào mình thích cũng trồng được", chị Quỳnh chia sẻ.
Rút kinh nghiệm từ thất bại đó, hai vợ chồng chuyển sang cách làm khoa học hơn: ủ phân hữu cơ cải tạo đất, lựa chọn những giống cây thích nghi được với thổ nhưỡng địa phương như đậu, ngô nếp, rau muống, dưa bở. Mùa vụ khởi động từ tháng 3. Người chồng quan sát thiên nhiên và phát hiện ra rằng thời điểm đàn ong mật rời tổ sau mùa đông chính là lúc lý tưởng để gieo hạt rau muống, mồng tơi và rau cải.
Khu vườn tự cung tự cấp sau 5 năm gây dựng
Sau 5 năm miệt mài chăm bẵm, khu vườn giờ đây đáp ứng phần lớn nhu cầu rau xanh, trái cây và gia vị cho gia đình bốn người — gồm hai vợ chồng, con trai 23 tuổi và con gái 14 tuổi. Ngoại trừ gạo, thịt và cá vẫn phải ra chợ mua, hầu hết thực phẩm còn lại đều do chính tay họ làm ra. Khu đất xanh tốt quanh năm với đủ các loại cây theo mùa, kể cả lá sung nếp dùng để ăn kèm nem tai thính.
Trong số những giống cây thử nghiệm, chè là cái tên duy nhất thất bại dù được trồng trong nhà kính với hệ thống sưởi chạy suốt mùa đông. Bù lại, hai cây cherry 20 năm tuổi do chủ cũ để lại vẫn cho quả đều đặn mỗi năm. Do một cây chín sớm, cây kia chín muộn, thời gian thu hoạch của gia đình kéo dài hơn so với phần lớn các hộ xung quanh.
Chim hoang dã thường xuyên kéo đến hưởng cherry. Vì luật địa phương cấm gây hại động vật hoang dã, gia đình chỉ có thể tìm cách xua đuổi chứ không làm gì hơn. "Vườn có rất nhiều loại trái cây nên dần dần, chúng tôi quen với việc phải chia sẻ với chim chóc", chị Quỳnh nói.
Khi mùa cherry kết thúc, đến lượt mâm xôi, phúc bồn tử, nhót tây (biwa), mận, lê và đào vào vụ thu hoạch. Gia đình cũng khai thác 50 gốc ô liu có sẵn trên đất, ép được hơn 100 lít dầu mỗi năm — đủ phục vụ toàn bộ nhu cầu chiên xào và trộn salad.

Chồng chị Trúc Quỳnh thu hoạch nho ở khu vườn thuộc Thessaloniki, Hy Lạp. Ảnh Nhân vật cung cấp
Tự tay làm nước mắm, bún và mắm tôm giữa trời Âu
Song song với việc trồng trọt, chị Quỳnh còn tự tay chế biến nhiều loại thực phẩm và gia vị đặc trưng của ẩm thực Việt. Để có nước mắm dùng quanh năm, chị học công thức từ một người bạn tại Hà Nội rồi tự mình ủ chượp.
Mỗi mẻ gồm 4 kg cá tươi mua tại cảng địa phương, rửa sạch bằng nước biển, sau đó trộn đều với 1 kg muối thô và một quả dứa. Toàn bộ hỗn hợp ủ trong suốt hai năm, tiếp đó được lọc và phơi nắng thêm 6 tháng. Những năm đầu, quá trình lọc thủ công ngốn của hai vợ chồng khoảng hai ngày cho mỗi mẻ. Nhận thấy điều đó, người chồng — vốn là kỹ sư cơ khí — tự thiết kế máy ép và máy lọc chuyên dụng, giúp rút ngắn thời gian và giảm đáng kể công sức lao động.
Không dừng lại ở nước mắm, chị còn sắm máy ép để tự ngâm gạo Hy Lạp làm bún tại nhà. Vào tháng 3 hàng năm, chị mua tôm đỏ nhỏ của địa phương, pha với muối theo tỷ lệ 5:1, rồi phơi nắng và ủ trong lọ thủy tinh khoảng một năm để có mắm tôm. Nhờ nguồn nguyên liệu tự chế này, cả nhà có thể nấu phở, bánh giò, bún đậu đúng vị như ở quê nhà.
Hơi ấm quê hương giữa vùng thảo nguyên Địa Trung Hải
Ngôi nhà tọa lạc giữa vùng thảo nguyên nhiều gió. Tại khu bếp ngoài trời, người chồng hàn thêm kiềng sắt để vợ có thể kho cá, nấu cơm bằng nồi gang đặt trên bếp củi. "Mùi khói bếp khiến tôi có cảm giác quê hương luôn hiện diện quanh mình", chị Quỳnh tâm sự.
Chị Thanh Hải, một người bạn từ Hà Nội từng đến thăm, không giấu được sự ngưỡng mộ trước cách bố trí mang đậm nét nông thôn châu Âu nhưng lại tràn ngập rau trái Việt Nam. "Họ gìn giữ được văn hóa ẩm thực rất Việt khi mọi thứ từ nước mắm đến dầu ô liu đều do chính tay hai người làm ra", chị Hải nhận xét.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian theo dõi câu chuyện của gia đình chị Trúc Quỳnh. Nếu bạn yêu thích những hành trình sống thú vị như thế này, đừng bỏ qua các bài viết liên quan ngay bên dưới.
Ý kiến bạn đọc (0)