Gửi 20 triệu đồng cứu mẹ ruột, tôi bị mẹ chồng trách chỉ nghĩ đến nhà ngoại
Mỗi tháng tôi đóng cho mẹ chồng 7 triệu đồng chi phí sinh hoạt. Mặc dù vậy, khi gửi 20 triệu đồng về quê chữa bệnh cấp cứu cho mẹ đẻ, tôi lại bị bà trách móc không biết gom góp cho nhà chồng, suốt ngày lo cho bên ngoại.
Tôi tên Vân, lập gia đình được 4 năm và đã có một em bé gần 2 tuổi. Do anh là con trai một trong nhà, nên dù hai vợ chồng sở hữu điều kiện tài chính vững vàng, hoàn toàn đủ sức mua nhà riêng, chúng tôi vẫn thống nhất sống chung với phụ mẫu bên chồng. Phương án này vừa giúp chúng tôi dễ dàng săn sóc hai ông bà, vừa có người hỗ trợ trông nom em bé lúc hai vợ chồng đi làm.
Bản thân tôi không e ngại chuyện sống chung dưới một mái nhà với mẹ chồng, do đó tôi liền chấp thuận ngay khi ông xã đề nghị. Kể từ ngày làm dâu, tôi luôn nỗ lực gìn giữ mái ấm ấm êm và tự nhận thấy chưa từng hành động sai trái điều gì.
Khi sinh sống chung cùng cha mẹ chồng, từ ăn uống đến điện nước sinh hoạt, tôi đều rất ý thức trong việc san sẻ gánh nặng tài chính. Đều đặn hằng tháng, tôi đưa cho ông bà 7 triệu đồng đóng tiền ăn tối kèm tiền điện nước của tổ ấm nhỏ 3 người. Bên cạnh đó, tôi còn chủ động đi siêu thị mỗi tuần để mua thực phẩm cất tủ lạnh, cũng như tự tay lo liệu chi phí mua sắm mỗi đợt giỗ Tết hay nhà có đám xá. Chưa kể, chồng tôi còn biếu riêng cho mẹ 3 triệu đồng hàng tháng để bà tùy ý chi tiêu cá nhân.
Thời điểm tôi sinh con, ông bà đã đỡ đần rất nhiều, đặc biệt là giai đoạn tôi kết thúc 6 tháng thai sản để đi làm lại. Hai ông bà thay phiên nhau chăm sóc cháu nhỏ để hai vợ chồng yên tâm làm việc.
Sự hỗ trợ đó khiến tôi vô cùng trân trọng, thế nên tôi thường xuyên mua sắm áo quần, hoa quả ngoại nhập hay tổ yến về biếu ông bà.
Sau giờ làm, tôi luôn cố gắng thu xếp về sớm chuẩn bị bữa tối cho cả nhà. Những đợt bận rộn, tôi chuẩn bị sẵn nguyên liệu từ trước rồi cất tủ lạnh để lúc về chỉ việc nấu nướng. Nhằm giải phóng sức lao động cho bố mẹ chồng bớt vất vả, tôi cũng chủ động sắm sửa thêm hàng loạt thiết bị hiện đại như máy rửa bát, máy giặt, máy hút bụi...

Tôi không biết phải làm thế nào để chồng đồng ý chuyển ra ở riêng (Ảnh minh hoạ: iStock).
Suốt khoảng thời gian dài sống chung, mối quan hệ giữa vợ chồng tôi và cha mẹ chồng vô cùng êm đẹp, hầu như chẳng hề xảy ra cãi vã hay va chạm.
Bi kịch chỉ bắt đầu khi mẹ đẻ của tôi đột ngột gặp sự cố sức khỏe phải đi cấp cứu. Nhận được chẩn đoán từ bác sĩ rằng mẹ bị viêm ruột thừa cấp có rủi ro vỡ cao, bắt buộc phẫu thuật ngay trong đêm, em gái liền đưa bà vào viện.
Ở xa không thể về kịp thời, tôi lập tức chuyển 20 triệu đồng từ quỹ tiết kiệm riêng cho em gái nộp viện phí. Tiếp đó, tôi xin phép ông bà nội trông cháu giùm để hai vợ chồng tức tốc chạy về quê nắm bắt tình hình.
Nghe ông xã hỏi có cần chuyển thêm tiền không, tôi đáp đã gửi mẹ 20 triệu đồng trích từ khoản tích lũy cá nhân, tạm thời mức đó là đủ và sẽ báo sau nếu phát sinh thêm.
Nhận thấy sắc mặt mẹ chồng thay đổi rõ rệt khi biết tôi gửi tiền cho mẹ đẻ, nhưng vì tình thế quá gấp gáp nên tôi không kịp bận tâm. Đẩy cháu lại cho ông bà, hai vợ chồng vội vã đón xe về quê ngay đêm ấy.
Rất may mắn, ca mổ của mẹ tôi đã diễn ra thành công. Sau vài ngày theo dõi tại viện, bà được cho xuất viện. Do công việc không thể xin nghỉ dài ngày, chúng tôi đành gửi gắm mẹ lại cho các anh chị em rồi quay trở lại thành phố.
Mặc dù kiệt sức sau những ngày túc trực viện, tối hôm về nhà tôi vẫn vào bếp nấu nướng cho gia đình. Thế nhưng, điều tôi nhận được trong mâm cơm tối đó lại không phải lời hỏi thăm sức khỏe mẹ đẻ, mà là thắc mắc liên quan tới khoản viện phí.
Chồng tôi thật thà chia sẻ rằng ca mổ đã thành công, mẹ chỉ nằm viện ít ngày là được về, toàn bộ chi phí hơn 20 triệu đồng đều do hai vợ chồng tôi lo liệu.
Vừa nghe xong, mẹ chồng nhìn tôi rồi buông lời trách móc rằng nhà chồng thì phải chắt chiu từng đồng, trong khi bên nhà đẻ có chuyện là đem cả cục tiền về. Bà còn hờn dỗi chuyện mình ở nhà coi cháu từ sáng tới tối mà chẳng có nổi một đồng tiền công.
Những lời cay đắng ấy khiến tôi bàng hoàng, đau đớn. Mẹ đẻ tôi vừa qua cơn nguy hiểm, vậy mà điều mẹ chồng bận tâm duy nhất lại là số tiền tôi đã bỏ ra. Không kìm nén được cảm xúc, tôi bật lại rằng đó là mẹ ruột của tôi, tiền do chính tay tôi làm ra thì gửi cho mẹ đẻ không cần phải xin phép bất kỳ ai.
Tôi nhấn mạnh thêm rằng mọi chi phí ăn ở từ trước tới nay tôi đều đóng góp sòng phẳng. Bản thân từng đề nghị đưa tiền công chăm cháu nhưng bà không nhận. Ngoài 7 triệu đồng sinh hoạt phí của hai vợ chồng, mỗi tháng chồng tôi vẫn biếu riêng bà 3 triệu đồng, còn tôi cũng chưa từng quên quà cáp dịp lễ Tết.
Nếu mẹ chồng cảm thấy việc coi cháu là làm không công, bắt đầu từ tháng sau tôi sẽ gửi tiền công đàng hoàng, bằng không tôi sẽ thuê người ngoài về trông cháu.
Vừa nghe tôi nói xong, mẹ chồng liền bật khóc nức nở, tố tôi ăn ở bạc bẽo. Bà trách lúc sinh con thì nhờ vả bà chăm sóc, đến khi con lớn tướng lại quay sang cãi lời mẹ, còn đòi m thuê người về thay thế. Nói xong, bà bỏ dở bữa tối rồi đi thẳng về phòng.
Điều làm tôi chua xát hơn cả là thái độ của ông xã. Anh không hề phân định trắng đen mà quay sang trách tôi hỗn xược với mẹ, đồng thời bắt tôi phải xin lỗi bà. Bữa tối kết thúc trong sự ngột ngạt, nặng nề.
Đêm đó, tôi tâm sự với chồng và thổ lộ nguyện vọng muốn ra ở riêng. Tôi đề xuất thuê một căn nhà gần đó để cuối tuần vẫn có thể đưa con về thăm ông bà, còn lúc bố mẹ cần thì vợ chồng tôi vẫn luôn có mặt để chăm sóc, phụng dưỡng.
Tôi không hề ngăn cản anh báo hiếu hay bỏ mặc phụ mẫu. Tuy nhiên sau biến cố này, tôi nhận ra tâm lý mình không còn đủ thoải mái để tiếp tục sống chung dưới một mái nhà với mẹ chồng.
Dù vậy, chồng tôi lại nhất quyết không đồng ý. Anh cho rằng tôi đang trầm trọng hóa vấn đề, bởi theo quan điểm của anh đây chỉ là va chạm nhỏ không đáng để dọn ra riêng. Anh cũng khẳng định bản thân là con trai duy nhất nên không bao giờ sống tách rời bố mẹ.
Lúc này, tôi rơi vào bế tắc và mệt mỏi tột cùng. Tôi không ngờ mẹ chồng lại có cách suy nghĩ chi li đến vậy. Nếu ra ở riêng thì chồng không chịu, còn tiếp tục chung sống thì tôi chẳng thể nào đối xử vô tư với mẹ chồng như xưa.
Tôi đang rất bối rối không biết nên xử lý thế nào, rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người!
Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi bài viết này! Rất mong bạn sẽ tiếp tục dành thời gian khám phá thêm những câu chuyện hấp dẫn và chia sẻ sâu sắc khác ở các bài viết liên quan ngay phía dưới.
Ý kiến bạn đọc (0)