Mối tình đầy dằn vặt với con riêng của mẹ kế

Ở tuổi 23 tràn đầy sức sống và hoài bão, tôi lại đang phải trải qua những ngày tháng nặng nề khi phải chôn giấu một chuyện tình đầy ngang trái.

Mối tình đầy dằn vặt với con riêng của mẹ kế

Trầm cảm vì trút lòng yêu thương con riêng của mẹ kế

Tuổi 23 đầy hứa hẹn của tôi lại đang chìm trong những tháng ngày bế tắc cùng một tâm sự thầm kín không thể bày tỏ cùng ai.

Tôi đã đem lòng yêu người con trai riêng của dì - người phụ nữ đã cùng ba tôi gầy dựng gia đình suốt 16 năm qua.

Năm tôi lên 7 tuổi còn anh tròn 10 tuổi, hai mảnh ghép gia đình khuyết thiếu quyết định dọn về chung sống dưới một mái nhà. Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ, trong khi cha ruột của anh cũng bỏ đi ngay từ lúc anh vừa chào đời.

Chính sự thấu hiểu về những mất mát đã kéo ba tôi và dì lại gần nhau hơn. Thuở nhỏ, tôi vốn là một cô bé sống khép kín, luôn xù lông tự vệ với mọi thứ xung quanh. Thế nhưng, sự kiên nhẫn, chở che và ấm áp từ anh đã từng bước giúp tôi cởi bỏ lớp vỏ bọc cứng nhắc của mình.

Tôi đau khổ khi yêu con trai riêng của mẹ kế - 1
Ảnh: Tham khảo trên dantri

Tôi luôn cảm thấy day dứt, tự trách mình sau khi nhận ra bản thân có tình cảm nam nữ với anh (Ảnh minh họa: TD).

Anh luôn sẵn sàng nhường đồ chơi cho tôi, dắt tay tôi đi tìm mua những cây kẹo bông mỗi chiều, và luôn là người đứng ra che chở mỗi khi tôi bị đám bạn trong xóm bắt nạt.

Hai chúng tôi cứ thế bên nhau trưởng thành, chia ngọt sẻ bùi từ chiếc bàn học cho đến những câu chuyện vui buồn nơi trường lớp. Gian nhà nhỏ luôn ngập tràn tiếng cười trong mỗi bữa cơm ấm cúng. Ba và dì nhìn hai đứa bằng ánh mắt đầy tự hào, mãn nguyện vì dù không chung dòng máu, chúng tôi vẫn yêu thương nhau hết lòng.

Mọi ký ức đẹp đẽ thời thơ ấu của tôi đều gắn liền với hình bóng của anh. Đối với tôi, anh chính là người anh trai hoàn hảo, là gia đình và là điểm tựa tinh thần không thể thay thế trong suốt quãng đời học sinh.

Sự thay đổi ngấm ngầm trong cảm xúc tuổi trưởng thành

Bản thân tôi cũng không rõ những rung động khác lạ bắt đầu len lỏi vào tâm trí từ thời điểm nào. Có lẽ là từ năm tôi tròn 18 tuổi, thời điểm anh bắt đầu đi học đại học ở một thành phố xa và chỉ thỉnh thoảng mới ghé thăm nhà. Sự xa cách về địa lý chẳng những không làm phai nhạt tình cảm mà trái lại, càng khiến nỗi nhớ anh trong tôi thêm phần da diết.

Biểu hiện rõ nhất chính là những nhịp đập thổn thức từ lồng ngực tôi. Ngày anh trở về với vóc dáng của một người đàn ông thực thụ, đôi vai rộng vững chãi cùng nụ cười tỏa nắng quen thuộc, tim tôi bỗng chợt lỡ đi một nhịp. Những lúc vô tình chạm tay nhau khi dùng bữa, hay lúc anh xoa đầu nhẹ nhàng rồi bảo: "Út của anh nay lớn rồi", tôi không còn cảm nhận được sự vô tư của tình anh em như trước, mà là những nhịp tim đập loạn đầy bối rối.

Nỗi ích kỷ của tình yêu bắt đầu trỗi dậy. Tôi thường tỏ thái độ khó chịu mỗi khi thấy anh trò chuyện qua tin nhắn với các bạn nữ cùng trường. Tôi lặng lẽ tìm kiếm thông tin trên trang cá nhân của anh, tự chuốc lấy nỗi buồn cả ngày dài nếu thấy anh có những tương tác thân mật với một cô gái khác.

Để rồi, tôi hoàn toàn sụp đổ khi phải đối mặt với một sự thật cay đắng: tôi đã thực sự yêu anh mất rồi. Khi thấu hiểu điều này, tôi đã khóa chặt cửa phòng và khóc ròng rã suốt đêm. Tôi vừa sợ hãi, vừa tự trách cứ bản thân mình. Vì sao giữa thế giới rộng lớn ngoài kia, con tim tôi lại trao gửi cho anh — người gọi ba tôi là dượng và là con trai ruột của dì?

Xét về khía cạnh luật pháp hay quan hệ huyết thống, hai chúng tôi hoàn toàn là những người xa lạ, không có bất kỳ rào cản pháp lý nào cấm đoán việc hai bên yêu nhau. Thế nhưng, dưới lăng kính đạo đức xã hội và tình cảm gia đình, đó lại là một bức tường vô hình nhưng vô cùng kiên cố.

Những dằn vặt khôn nguôi và nỗi sợ đổ vỡ gia đình

Mỗi ngày trôi qua đối với tôi chẳng khác nào một cực hình. Tôi buộc phải sắm vai một người em gái ngoan ngoãn dưới mái nhà chung. Nhìn anh vui vẻ trước mắt, lắng nghe những dự định tương lai của anh mà lòng tôi thắt lại như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Đã rất nhiều lần tôi gom hết dũng khí, định mượn chút men say hay một câu nói đùa để bộc lộ ba từ: "Em thích anh", nhưng rồi lại nghẹn ngào nuốt ngược vào lòng.

Tôi sợ hãi, nỗi sợ lớn nhất không phải là việc bị anh từ chối tình cảm, mà là sự đổ vỡ của tổ ấm gia đình mà ba và dì đã phải trải qua bao nhiêu giông bão, nước mắt mới gầy dựng nên.

Nếu mọi chuyện bị phơi bày, ba tôi và dì sẽ phải đối mặt với nhau như thế nào? Miệng đời thế gian, họ hàng lối xóm sẽ bàn tán ra sao về gia đình tôi? Hai người lớn đã từng chịu nhiều tổn thương trong cuộc sống hôn nhân trước đây, nay mới tìm thấy bến đỗ bình yên bên nhau. Làm sao tôi có thể ích kỷ đặt tình cảm cá nhân lên trên để hủy hoại hạnh phúc của họ?

Trường hợp anh không hề có tình cảm với tôi, sự ngượng ngùng sau đó chắc chắn sẽ bóp chết mối quan hệ anh em gắn bó bao năm. Ngược lại, nếu anh cũng có chút rung động với tôi, liệu cả hai có đủ dũng khí để đương đầu với búa rìu dư luận, hay cuối cùng gia đình ấm áp này cũng sẽ rơi vào cảnh tan đàn xẻ nghé?

Hiện tại, ở tuổi 23, tôi đã tự chủ được tài chính với một công việc ổn định, ngoại hình cũng được mọi người khen ngợi là ưa nhìn. Xung quanh tôi có không ít vệ tinh xung quanh. Đó là những người đàn ông có sự nghiệp vững vàng, luôn sẵn lòng dành cho tôi sự quan tâm chu đáo và chân thành nhất.

Tuy vậy, tôi chẳng thể mở lòng đón nhận bất kỳ ai. Tôi đã từng cố gắng gật đầu đồng ý hẹn hò với người khác để tìm cách quên đi hình bóng anh. Nhưng mỗi khi người ấy nắm tay, tâm trí tôi lại chỉ hiện lên hơi ấm quen thuộc từ bàn tay anh. Khi họ rót vào tai những lời ngọt ngào, tôi chỉ thấy bản thân lạc lõng và trống trải đến tột cùng.

Tôi nhận ra việc dối lừa cảm xúc của chính mình và của người khác chỉ khiến bản thân thêm phần tội lỗi. Trái tim tôi dường như đã bị khóa chặt, mà người giữ chìa khóa lại đang ở ngay sát bên tôi, chỉ cách nhau một bức tường phòng ngủ.

Nhiều đêm giật mình thức giấc, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc của anh bước qua hành lang trước cửa phòng, tôi chỉ biết cuộn tròn trong chăn ấm, cắn chặt môi để ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào phát ra ngoài. Tôi khát khao biết bao được một lần công khai nắm tay anh dạo bước trên phố, thèm được anh nhìn nhận như một người phụ nữ trưởng thành chứ không đơn thuần là đứa em gái nhỏ.

Tình yêu vốn dĩ không có lỗi, nhưng mối tình này lại đặt sai vị trí, sai thời điểm và sai cả hoàn cảnh. Có lẽ, phương án duy nhất dành cho tôi lúc này là mượn cớ công việc để chuyển ra ngoài sống tự lập. Tôi cần phải rời xa ngôi nhà này, lánh mặt anh để thời gian có thể xoa dịu đi mọi cảm xúc ngột ngạt. Thực sự lúc này tôi đang hoàn toàn bối rối, không biết nên làm thế nào cho đúng?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian theo dõi bài viết chia sẻ đầy tâm trạng này. Hy vọng các bạn sẽ tiếp tục đồng hành và khám phá thêm những câu chuyện sâu sắc, thú vị khác được gợi ý ngay bên dưới.

Ý kiến bạn đọc (0)

Chưa có ý kiến nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ của bạn!