Mối tình sắt son khởi nguồn từ chốn ngục tù của nữ anh hùng điệp báo
Đà Nẵng — Trải qua hơn 50 năm, nữ điệp báo Ngô Thị Huệ vẫn gìn giữ vẹn nguyên tình yêu cháy bổng, một tình cảm vốn được ươm mầm từ chính những đau đớn tột cùng giữa chốn ngục tù tăm tối.
Ở thời điểm hiện tại, nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Huệ đã ở tuổi 87, trong khi người bạn đời của bà là ông Trần Viết Trí cũng chạm ngưỡng 90. Mặc cho tuổi cao sức yếu, hằng ngày bà vẫn tỉ mỉ tự tay nấu và xay mịn cháo, sau đó nhờ người chở từ căn nhà tại đường Tân Lập 2, phường Hải Châu tới Bệnh viện C Đà Nẵng — nơi ông Trí đang nằm điều trị — bởi "chỉ khi có tôi, ông mới chịu ăn".
Hành trình quả cảm và cuộc gặp gỡ trong chốn lao tù
Giai đoạn 1959-1962, bà Ngô Thị Huệ đứng trong hàng ngũ đội điệp báo thuộc Ban An ninh Quảng Đà. Để gầy dựng cơ sở cách mạng cũng như thực hiện xuất sắc các nhiệm vụ giao liên, tiếp tế khí tài vào khu vực nội thành Đà Nẵng, bà đã liên tục thay đổi thân phận cùng nhiều bí danh khác nhau như Hiệp, Huệ... Nhằm qua mặt mạng lưới tình báo mật vụ cùng các trạm kiểm soát dày đặc của phía địch, bà khi thì nhập vai người làm cho sĩ quan Việt Nam Cộng hòa, lúc biến hóa thành thương lái, gái "cao bồi", hoặc đóng giả làm vợ lính.
Bước sang năm 1962, sau một trận tập kích du kích khiến 5 tên địch bỏ mạng tại chỗ, bà Huệ chẳng may sa vào tay giặc. Kẻ thù rêu rao quyết tâm "đánh cho triệt nguồn cộng sản".
Chúng dùng những thủ đoạn tàn độc như cưỡng ép đổ nước vôi xà phòng vào miệng, tra điện, đánh gãy chân, bắn nát vùng bẹn cùng đầu gối của bà. Chưa dừng lại, chúng còn tra tấn dã man bằng cách cột tóc treo bà lên cao đánh theo kiểu "tàu bay", hay nhận chìm mặt bà vào thùng nước vôi. Thậm chí, có lần bọn chúng tung hai tên lính say rượu vào phòng giam với ý đồ làm nhục. Bà lập tức hô khoán, các nữ tù nhân khác cũng đồng thanh la lớn "có kẻ làm nhục trẻ em", giúp bà thoát khỏi tai kiếp.
Thời điểm đó, ông Trí cũng đang chịu cảnh giam cầm và phải làm công việc tạp dịch tại nhà tù Hội An. Tận mắt chứng kiến người nữ điệp viên nhỏ nhắn bị lôi về phòng giam trong tình trạng y phục rách rưới, toàn thân đầm đìa máu mủ nhưng vẫn kiên trung không tiết lộ dù chỉ một lời, ông trào dâng lòng thán phục sâu sắc. "Người nó bị tra tấn rách hết nhưng không khai thì cố gắng chăm cho nó sống", bà Huệ bồi hồi nhớ lại lời dặn của ông dành cho các nữ tù cùng phòng.
Mỗi dịp gia đình từ Đà Nẵng gửi quà tiếp tế vào trại giam, ông Trí lại khéo léo tìm cách chuyển từng hộp sữa, từng viên vitamin B1, B6 qua khe cửa cho bà Huệ. Khi ấy, giữa hai người chỉ thuần túy là sự biết ơn và tình đồng chí chung lý tưởng.

Bức ảnh chân dung hai vợ chồng và hình ảnh tư liệu từ những ngày tham gia kháng chiến được treo trang trọng trong phòng khách gia đình. Ảnh: Nguyễn Đông
Lễ kết hôn đặc biệt do Bộ trưởng Công an làm chủ hôn
Rời khỏi chốn tù ngục, đôi bên chia rẽ hai phương. Ông Trí di chuyển về khu Nam công tác rồi xây dựng gia đình tại Tam Kỳ. Mãi đến năm 1968, hai người mới vô tình tái ngộ ở Bệnh viện E (thuộc tỉnh Hà Tây cũ). Về phần bà Huệ, do vết thương từ mảnh bom B52 găm trên đầu, những đợt đau quặn thắt khiến bà mất kiểm soát mà đập phá vật dụng bệnh viện. Ngay khi bà hồi tỉnh sau liều thuốc giảm đau, ông Trí đã chủ động tới thăm hỏi và nhận ra người bạn tù năm xưa.
Lúc này ông Trí đang cảnh gà trống nuôi con. Người vợ cùng hoạt động cách mạng của ông đã tạ thế vì bệnh nặng, để lại hai đứa trẻ thơ dại. Cảm thương trước sức khỏe yếu ớt dai dẳng của bà Huệ, đồng thời hiểu rằng tàn dư từ những đòn tra tấn dã man đã tước mất khả năng sinh nở của bà, ông Trí vẫn ngỏ lời nên duyên để có thể chăm nom bà một cách danh chính ngôn thuận.
Đứng trước lời đề nghị ấy, người nữ điệp báo vốn chẳng hề nao núng trước đạn bom lại rơi vào nỗi giằng xé nội tâm sâu sắc. Những ngón đòn tàn khốc mà kẻ thù giội xuống vùng bụng và bẹn đã cướp đi quyền làm mẹ của bà, khiến bà ngậm ngùi khước từ. Tuy nhiên, tấm hình hai đứa trẻ mồ côi mẹ đội mũ rơm gửi từ miền Nam ra cho ông Trí đã lay động mạnh mẽ tâm tư người phụ nữ. "Tôi xúc động vì thương hai đứa trẻ. Tự nghĩ bây giờ mình không có con, anh đã ngỏ lời thì tôi cũng có thể nuôi hai đứa", bà rấn lệ kể lại.

Bà Ngô Thị Huệ được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tháng 8/1985. Ảnh: Nguyễn Đông
Bà Huệ vốn được Bộ trưởng Công an Trần Quốc Hoàn nhận làm con nuôi. Dù vậy, trước sự quyết định trọng đại của đời mình, bà chỉ dám bộc bạch cùng phu nhân của bộ trưởng. Khi hay tin, lo ngại một người đàn ông diện mạo cao ráo, phong độ như ông Trí đến với bà Huệ lúc cô đơn chỉ là sự thoáng qua, ông Hoàn đã trực tiếp triệu tập ông Trí để thắc mắc: "Cậu nghĩ thế nào mà cậu yêu cái Huệ. Cậu có bảo đảm chăm nó suốt cuộc đời không?". Ông Trí chân thành bày tỏ: "Bây giờ Huệ thường xuyên đau ốm, nhưng con muốn gắn bó một cách chính đáng để chăm sóc cô ấy".
Sự thẳng thắn của ông Trí đã hoàn toàn thuyết phục được vị lãnh đạo. Nhận thấy sự chân thành từ ông, bà Huệ cũng mở lòng đồng ý chung sống. Ngay sau mốc lịch sử 30/4/1975, Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn đã đứng ra làm chủ hôn, đứng ra tổ chức lễ cưới cho họ để ông Trí an tâm lên đường vào Nam nhận nhiệm vụ.
"Trẻ thương hoa, già thương lụm cụm"
Trọn vẹn giữ đúng lời cam kết năm nào, ở tuổi 49, ông Trí chủ động xin nghỉ hưu sớm nhằm dành trọn thời gian chăm nom cho người bạn đời đầy thương tật. Những lần bà Huệ đột ngột ngất xỉu, gục ngã trong lúc làm việc phải đi cấp cứu cấp tập đều do một tay ông ân cần lo liệu. Ông kiên nhẫn bón từng muỗng cơm, ân cần bù đắp mọi tổn thương cho bà.
Chặng đường nửa thế kỷ đồng hành, dù chẳng có con chung, bà con xung quanh chưa từng thấy hai người to tiếng bao giờ. Họ vẫn giữ cách xưng hô "anh - em" đầy tình cảm, nếu có bất đồng cũng chỉ là những trao đổi lúc theo dõi các bản tin thời sự.

Bà Huệ, ông Trí cùng gia đình hai con của ông Trí. Ảnh: Gia đình cung cấp
Vài năm trở lại đây, tàn phá từ chất độc da cam khiến ông Trí bị tai biến rồi ung thư di căn, đành phải nằm một chỗ tại Bệnh viện C Đà Nẵng. Thân hình vốn đã nhỏ thó lại càng thêm mảnh khảnh, nhưng bà Huệ vẫn kiên cường làm chỗ dựa vững chắc cho chồng. "Bây giờ tôi phải giữ sức khỏe để bù lại những tháng năm ảnh lo cho tôi", bà trải lòng.
Mỗi ngày tại mái nhà nhỏ, nhờ có sự giúp sức của chị Thơ — cháu dâu gọi bà bằng cô ruột — bà Huệ lại tự tay xắt nấu, xay nhuyễn cháo. Dù trưa nắng hay chiều muộn, bà đều nhờ người thân đưa tới bệnh viện để tận tay đút cho ông. Bà bộc bạch rằng bản thân cảm thấy tràn ngập hạnh phúc khi gặp được người đàn ông hết mực thương yêu mình.
Nhìn người bạn đời kiên cường chống chọi với bệnh tật cùng tuổi tác, bà dặn ông không được tỏ ra đau đớn trước mặt mình, để bà có thêm dũng khí chăm sóc ông, trọn vẹn cả tình đồng chí lẫn nghĩa vợ chồng. Câu chuyện tình nảy nở nơi nhà tù tăm tối giờ đây đọng lại qua câu nói mộc mạc của bà: "Thủy chung phải trọn vẹn. Trẻ thương hoa, già thương lụm cụm".
Cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian theo dõi bài viết xúc động này. Mời bạn tiếp tục đón đọc các câu chuyện ý nghĩa và hấp dẫn khác ngay phía dưới!
Ý kiến bạn đọc (0)